[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

/

Chương 408: Họ đều là người nước ngoài bản địa!

Chương 408: Họ đều là người nước ngoài bản địa!

[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

Vân Thượng Đại Thúc

8.396 chữ

14-07-2026

Sau một hồi loay hoay, cuối cùng mọi người cũng thuận lợi vào ga.

Vương Tĩnh Đồng ngoan ngoãn đứng cạnh bố, nhưng ánh mắt lại bị thu hút bởi một mảng graffiti nhỏ dưới chân tường.

"Bố ơi, mấy hình vẽ kia... đẹp quá."

Vương Tăng Dân nhìn theo hướng tay con gái, cười hiền lành: "Ừ, đẹp thật! Nhưng tường vẽ hoa hoét thế này, bố nhìn mà hoa cả mắt."

Cả nhóm đi xuống sân ga đợi tàu điện ngầm, bên dưới đã có khá đông người đứng chờ sẵn.

"Ở đây nhiều người nước ngoài thế, màu da nào cũng có!"

Tự dưng thấy nhiều người nước ngoài như vậy, Lâm Nhàn quả thực hơi không quen.

Nhân viên đi cùng không nhịn được bật cười: "Ở đây anh mới là người nước ngoài đấy, anh từ nơi khác đến mà!"

"Ờ... cũng đúng, họ đều là người nước ngoài bản địa!"

Lâm Nhàn ngẫm nghĩ một lát, đúng là thế thật, chỉ là não hắn chưa kịp nảy số.

"Ha ha ha, người nước ngoài bản địa là cái gì thế?"

Kim Phú Xuyên cũng phì cười, đúng là thánh đẻ từ mới.

"Là người nước ngoài sống ở địa phương đó chú."

Thần Thần cười hì hì giải thích thay cho ông bô nhà mình.

"Một lỗi ngụy biện logic lặp từ điển hình. Khái niệm này không thành lập về mặt pháp lý, định nghĩa mơ hồ trong xã hội học và tạo thành một nghịch lý trong ngôn ngữ học."

Lục Minh Triết đứng cạnh điềm tĩnh phổ cập kiến thức.

"Lục tổng nói chuẩn đấy, nhưng anh thiếu một ý rồi: Trong môn 'hài hước học', câu này được điểm tuyệt đối nhé, ha ha ha."

Lâm Nhàn cười ha hả, chẳng hề bận tâm.

【Từ điển họ Lâm lại cập nhật từ mới: "Người nước ngoài bản địa". Anh chàng buông xuôi đúng là nhà phát minh ngôn ngữ, vừa chuẩn xác lại vừa vô lý!】

【Thông dịch viên Thần Thần online: Quen rồi, công việc hằng ngày là đi chú thích cho mấy lời nói nhảm của ông bô.】

【Thế từ trái nghĩa có phải là "đồng hương ngoại tỉnh" không? Nghe cũng hợp lý phết, hiểu là được.】

【Bố Lục nói chuyện logic với Anh chàng buông xuôi, ổng lại lôi sự hài hước ra cãi, tóm lại là nói kiểu gì cũng không lại ổng.】

【......】

Đợi chừng ba phút, tàu điện ngầm vẫn bặt vô âm tín.

Lâm Nhàn nghển cổ ngó nghiêng xung quanh. Sân ga cũ kỹ, ánh đèn lờ mờ, hắn tìm mãi cũng chẳng thấy cái bảng điện tử hiển thị thời gian tàu đến như ở trong nước đâu.

"Thế này thì đợi đến mùa quýt à?"

Lâm Nhàn chép miệng, quay sang nhìn nhân viên đi cùng: "Người anh em, tôi đi xả nước tí nhé? Lát nữa còn phải ngồi tàu điện ngầm cả buổi cơ mà."

Nhân viên đi cùng gật đầu, chỉ tay về phía cánh cửa nhỏ ở cuối sân ga: "Nhà vệ sinh ở đằng kia, còn ai muốn đi nữa không? Tranh thủ đi luôn đi."

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, lúc mới xuống máy bay đều đã giải quyết ở sân bay rồi nên giờ ai nấy đều lắc đầu.

Thấy vậy, Thần Thần bước lên một bước, ưỡn cái ngực nhỏ xíu: "Bố ơi, con đi cùng bố nhé!"

Cô bé giơ hai ngón tay ra, cười hì hì bổ sung: "Thưởng cho con hai 'đao' (đô) là được!"

"Ây da, ranh con khá đấy, còn biết tiền bên này gọi là 'đao-lờ' (dollar) cơ à?"

Lâm Nhàn đưa bàn tay to lớn xoa đầu con gái, vừa đi vừa nói: "Không sợ bố cho con ăn hai đao thật à?"

"Hì hì, bố làm sao mà nỡ chứ!"

Thần Thần lanh lẹ né khỏi móng vuốt của ông bô.

Hai bố con vừa nói vừa cười đi vào cửa nhà vệ sinh, nhưng bước chân bỗng đồng loạt khựng lại.

Chỉ thấy bên trong có ba cánh cửa xếp hàng ngang, không hề có chữ viết, chỉ có ba biểu tượng trừu tượng trông như do học sinh mẫu giáo tiện tay vẽ ra:Cánh cửa bên trái vẽ một hình bầu dục trên to dưới nhỏ, trông y hệt cái đầu nấm;

Cánh cửa bên phải vẽ một hình bầu dục trên nhỏ dưới to, giống giọt nước, mà cũng giống giọt nước mắt;

Gây lú nhất là cánh cửa ở giữa, trên dưới to bằng nhau, thẳng đuột, trông như cái thùng bia dựng đứng.

"Nhóc con, tới giờ kiểm tra IQ rồi đây."

Lâm Nhàn gãi gãi sau gáy, mặt mày ngơ ngác: "Đoán xem, bên nào nam? Bên nào nữ? Còn cái thứ ở giữa kia dùng để làm gì?"

"Con chịu thôi!"

Thần Thần nhíu đôi lông mày nhỏ xíu, nhìn chằm chằm vào mấy cái biểu tượng nghiên cứu nửa ngày, cuối cùng đành bỏ cuộc: "Ở trong nước toàn vẽ cà vạt với váy thôi mà? Đây là thể loại nghệ thuật trừu tượng gì thế này?"

【Đích thị là nhà vệ sinh trường phái trừu tượng! Không có tí trí tưởng tượng nào thì ngại chẳng dám đi vệ sinh luôn!】

【Tôi đoán bên trái là nam, bên phải là nữ, còn ở giữa... là phi giới tính hoặc dành cho người khuyết tật?】

【Sao bên trái lại là nam? Tôi thấy bên trái phần trên to, chắc là nữ, bên phải mới là nam chứ.】

【Mấy cái này tốt nhất là nên có tiêu chuẩn thống nhất, tự do quá cũng không ổn, đến một chữ cái cũng chẳng có.】

【Thần Thần: Câu này vượt quá chương trình học rồi! Sách giáo khoa chưa dạy bao giờ!】

【......】

Hai bố con đứng chôn chân ở cửa gần hai phút, tiến thoái lưỡng nan.

Muốn quay lại hỏi người ta thì cách sân ga một đoạn khá xa rồi, cũng lười đi bộ vòng lại.

Đúng lúc hai người đang nhìn chằm chằm vào tấm biển để "thiền định ngộ đạo".

Két~

Cánh cửa ngoài cùng bên phải được đẩy ra, một người bước ra.

Lâm Nhàn như nhìn thấy cứu tinh, hai mắt sáng rực, vội vàng quay đầu nhìn sang.

Chỉ thấy người này dáng vẻ cao lớn vạm vỡ, làn da màu nâu sẫm, mặc một chiếc áo thun hoa hòe hoa sói, bên dưới là chiếc quần ống rộng thùng thình, mái tóc xoăn tít xù bông lên.

Người đó mặt không cảm xúc, bước đi vững chãi hướng về phía sân ga.

Lâm Nhàn và Thần Thần nhìn nhau, đều thấy sự ngơ ngác trong mắt đối phương.

"Bố ơi,"

Thần Thần hạ thấp giọng, đầy vẻ không chắc chắn, "Đây... rốt cuộc là chú hay là cô ạ?"

"Bố làm sao mà biết được. Hình như người nước ngoài để tóc xù thì nam nữ trông đều giống nhau, lại còn mập mạp thế kia nữa, khó phân biệt lắm."

Lâm Nhàn cũng hoang mang không kém, vừa rồi quan sát nửa ngày cũng chẳng tìm ra đặc điểm giới tính thứ cấp nào, chịu không đưa ra được kết luận.

【Ha ha ha! Vừa nãy không nhận ra biểu tượng tôi còn chưa cười, đoạn này thì đúng là không nhịn nổi nữa, có người đi ra rồi mà vẫn không phân biệt được giới tính!】

【Lúc này đáng lẽ phải hỏi một câu "Excuse me, Are you a boy or a girl?", thế có phải đơn giản không!】

【May mà anh chàng buông xuôi không hỏi, chứ hỏi thật thì e là hôm nay không đi nổi nữa đâu, chủ đề này ở nước ngoài nhạy cảm lắm đấy.】

【Nên kéo Bố Lục qua đây, để một người tinh anh như ông ấy phân tích xem rốt cuộc nên đi giải quyết ở nhà vệ sinh nào.】

【......】

"Mặc kệ đi, không quan tâm nhiều thế được nữa!"

Lâm Nhàn cảm thấy bàng quang sắp biểu tình dữ dội: "Nhóc con, con ra mở cửa bên trái xem thử đi, nếu là nhà vệ sinh nam thì ới bố một tiếng."

Thần Thần lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: "Con không đi đâu! Nhỡ bên trong có cô nào thì con thành tiểu lưu manh mất à?"

Hai bố con đứng ở cửa nhà vệ sinh diễn màn giằng co xem "ai đi thám thính".

"Thôi bỏ đi, bố liều vậy! Nam tả nữ hữu!"

Lâm Nhàn nhịn đến mức khó chịu, tắt camera của mình đi rồi bước về phía bên trái.

Hắn rón rén như kẻ trộm, nhẹ nhàng hé mở cánh cửa bên trái ra.Thần Thần ở phía sau lồng tiếng: "Phong tiêu tiêu hề Dịch thủy hàn..."

Cửa vừa hé ra một khe nhỏ, đồng tử Lâm Nhàn chợt co rụt lại—

Trước bồn rửa tay, một quý cô tóc vàng ăn mặc sành điệu đang dặm lại son môi, qua tấm gương, bốn mắt nhìn nhau chằm chằm!

"Oh! My God!!!"

Người phụ nữ hét lên thất thanh vì hoảng sợ.

Lâm Nhàn phản ứng cực nhanh, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại, lùi liền hai bước.

"Sao thế bố?" Thần Thần thấy bố lùi lại, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ngay giây tiếp theo.

Cô nàng tóc vàng từ trong nhà vệ sinh lao ra, chỉ thẳng mặt Lâm Nhàn gào lên: "Fk!"

Mắt Lâm Nhàn đảo một vòng, trong đầu nảy số.

Chỉ thấy hắn lấy tay che nửa mặt, hơi khom lưng, bày ra cái tư thế trông hơi bỉ ổi, mặt mày nhăn nhó, gân cổ lên gào:

"Baka yarou!"

Gào xong, Lâm Nhàn "vèo" một cái vọt thẳng ra góc cầu thang dẫn lên tầng trên, biến mất tăm trong nháy mắt.

Bỏ lại một mình Thần Thần đứng đực ra tại chỗ, mắt chữ O mồm chữ A, trên khuôn mặt nhỏ nhắn viết đầy sự sốc nặng.

Đúng lúc này, từ phía sân ga vọng lại tiếng ầm ầm của đoàn tàu đang tiến vào.

Người phụ nữ tức tối giậm chân, có vẻ đang vội nên chỉ biết hung hăng trừng mắt nhìn cái hành lang trống không một cái, rồi rảo bước chạy vội ra sân ga.

【Vãi chưởng! Baka yarou?! Pha xử lý này của anh chàng buông xuôi đúng là ảo ma thật sự! Chiêu gắp lửa bỏ tay người dùng mượt đến mức thành thần luôn rồi!】

【Ngoại ngữ tốt đấy, đúng là vẫn phải học ngoại ngữ anh em ạ, lúc mấu chốt thế này lấy ra dùng được ngay!】

【Cô gái: Có biến thái! Lâm Nhàn: Chuẩn, là biến thái người Nhật!】

【Làm đẹp lắm! Không hề làm mất mặt nước nhà, thậm chí còn trả đũa được một vố, dạo này mấy khứa Nhật hơi bị ngông đấy!】

【......】

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!